Chào các bạn ghé thăm!

Thank you for visiting my blog

QUÊ HƯƠNG

HOA LAN

BINH MINH TRÊN BIỂN

Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Hỗ trợ trực tuyến

  • (chuong 2311)

Từ điển Online

Tra từ điển

Tra theo từ điển:



Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Ngày hôm nay tôi sẽ...

    Ngày hôm nay, tôi sẽ tin rằng mình là người đặc biệt, một người quan trọng. Tôi sẽ yêu quý bản thân tôi với chính những gì tôi có và không so sánh mình với những người khác.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ tự lắng lòng mình và cố gắng trầm tĩnh hơn. Tôi sẽ học cách kiểm soát những cảm xúc và suy nghĩ của mình.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ học cách tha thứ những gì người khác đã gây ra cho tôi, bởi tôi luôn nhìn vào hướng tốt và tin vào sự công bằng của cuộc sống.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ cẩn trọng hơn với từng lời nói của mình. Tôi sẽ lựa chọn ngôn từ và diễn đạt chúng một cách có suy nghĩ và chân thành nhất.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ tìm cách sẻ chia với những người bạn quanh tôi khi cần thiết, bởi tôi biết điều quý nhất đối với con người là sự quan tâm lẫn nhau.
    Ngày hôm nay, trong cách ứng xử, tôi sẽ đặt mình vào vị trí của người đối diện để lắng nghe những cảm xúc của họ, để hiểu rằng những điều làm tôi tổn thương cũng có thể làm tổn thương đến họ.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ an ủi và động viên những ai đang nản lòng. Một cái siết tay, một nụ cười, một lời nói của tôi có thể tiếp thêm sức mạnh để họ vững tin bước tiếp.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ dành một chút thời gian để quan tâm đến bản thân mình. Tôi sẽ làm tâm hồn và trí óc mình phong phú, mạnh mẽ hơn bằng cách học một cái gì đó có ích, đọc một cuốn sách hay, vận động cơ thể và ăn mặc ưa nhìn hơn.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ có một danh sách những việc cần làm. Tôi sẽ nỗ lực nhất để thực hiện chúng và tránh đưa ra những quyết định vội vã hay thiếu kiên quyết.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ bỏ lại phía sau mọi lo âu, cay đắng và thất bại, khởi đầu một ngày mới với một trái tim yêu thương và hồn nhiên nhất. Tôi sẽ sống với những khát khao, mơ ước mà mình luôn ấp ủ.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ thách thức mọi trở ngại trên con đường mà tôi lựa chọn và đặt niềm tin. Tôi hiểu rằng, khó khăn là một phần của cuộc sống và chúng tồn tại là để tôi chinh phục và vượt qua.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ sống hạnh phúc. Tôi sẽ trải rộng lòng để cảm nhận cái đẹp trong cuộc sống, để yêu thương và tin tưởng những người tôi yêu quý, và những người thương yêu tôi. Tôi sẽ làm những việc khiến tôi cảm thấy hạnh phúc: xem một bộ phim hài, làm một việc tử tế, giúp đỡ một ai đó, gửi một chiếc thiệp điện tử, nghe một bản nhạc yêu thích...
    Và hôm nay, ngay bây giờ, tôi cảm nhận được hạnh phúc và sức sống mới để bắt đầu một ngày mới thật có ích - bất kể ngày hôm qua như thế nào. Bạn cũng vậy nhé! Hãy nhớ rằng: Gieo suy nghĩ, bạn sẽ gặt hành vi. Gieo hành vi, gặt tính cách. Và gieo tính cách, bạn gặt số phận. Hãy gieo cho mình những suy nghĩ tích cực mỗi ngày để bạn có một tinh thần trong lành, mạnh mẽ. Hãy đọc trang này mỗi ngày như câu thần chú cho sức mạnh nội tại của bạn. Và bạn sẽ ngạc nhiên vì những kết quả bạn nhận được. Chúc bạn có một ngày hữu ích và tràn đầy những niềm vui, sự yêu thương

    Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf Dem_qua_nho_ban1.swf Nice.swf 954838_466814253405440_562908674_n.jpg IMG_0979.jpg Thien_nguyen_viole.swf Ngoui_o_dung_ve.swf Loan_o_hai_dau_noi_nho.swf Mauchuvietbangchuhoadung.png Bong_cuc_trang.flv BONG_HONG_TANG_CO__1D.swf Chuc_mung_832013.swf 333.swf Loonapix_13615521911932477431.jpg Phai_chang_toi_yeu_em.swf Festisite_us_dollar_100_2.png HINH_4.bmp HINH_2.bmp HINH_3.bmp

    Ý đẹp - Lời hay

    DỰ BÁO THỜI TIẾT

    Code Dự Báo Thời Tiết: Hà Nội Du bao thoi tiet - Thu do Ha Noi Huế Du bao thoi tiet - Co do Hue Thành Phố Hồ Chí Minh Du bao thoi tiet - Thanh pho Ho Chi Minh Đà Nẵng Du bao thoi tiet - Thanh pho Da Nang

    TRUYỆN CƯỜI

    BÁO MỚI

    (Xem báo)

    LỊC XEM BÓNG ĐÁ

    CẢNH CÁ

    HOA CÚC

    XEM NGÀY TỐT-XẤU

    NGHE ĐỌC TRUYỆN

    Dốc đứng - T1-Nguyễn Ngọc Ngạn
    c tm bi Baamboo.com

    HOA HỒNG

    THIẾU NỮ THÔN QUÊ

    M

    Gốc > TRUYỆN HAY >

    Nụ hôn trong gió (P.3)

    Nụ hôn trong gió (P.3)
    Thì ra cái cảm giác được anh bao bọc lại yên bình như thế! (Ảnh minh họa)
    Tôi tóm tắt ý tưởng của mình cho cả lớp nghe, không khí xung quanh im ắng, tôi có cảm giác mình nghe rõ được từng vòng quay trên đầu mình như thế nào. Cô giáo khẽ gật đầu và mỉm cười khen ngợi. Tôi cũng nhận được sự tán dương từ phía các học viên khác. Bỗng có một tiếng nói từ phía dưới vọng lên.

    -    Theo em, đây là một ý tưởng cũ rích và nhàm chán!

    Cả lớp bỗng trở nên im lặng trước câu phản ứng của người đó. Tôi quay sang phải nhìn về phía có tiếng nói ấy. Một luồng ánh mắt sắc lạnh hướng về phía tôi.

    -    Hãy chứng minh tại sao em thấy  nó “cũ rích” như em nói. Cô chủ nhiệm hướng chú ý về phía anh ta.

    -    Câu chuyện này chẳng khác gì những câu chuyện ở các bộ phim Hàn Quốc mà chúng ta vẫn được xem. - Anh chàng cất cao giọng, một giọng nói lạnh lùng và ngạo nghễ.

    -    Xin lỗi, nhưng đó mới chỉ là ý tưởng được trình bày miệng, còn đi vào chi tiết chắc anh chưa đọc nên đừng vội kết luận. - Tôi thẳng thắn đưa ra quan điểm của mình.

    -    Tôi không biết chi tiết của cô như thế nào, nhưng nếu là ý tưởng, hãy làm mới nó dù nó là cũ rich đi chăng nữa.-  Anh ta có vẻ đắc ý khi nhận thấy phản công từ phía tôi.

    -    Vậy theo anh cách tôi trình bày vừa rồi có gì không mới?- Tôi hỏi vặn lại.

       Cái cách cô gây chú ý cho người khác thật tẻ nhạt.

    -    Có thể tôi tẻ nhạt nhưng kịch bản của tôi thì không. Nếu anh đã đọc qua kịch bản đó thì hãy lớn miệng nhận xét, tôi hoàn toàn tiếp thu còn nếu anh cho rằng mới chỉ nghe qua tôi nói đã vội nhận xét cả kịch bản thì tôi nghĩ anh không có tư cách. - Tôi nói khá gay gắt.

       Vậy cô nghĩ sao nếu như cô là biên kịch mà khi trình bày ý tưởng và  truyền tải cho diễn viên và đạo diễn cũng như cả ê kip làm phim ý đồ của cô khiến cho người khác buồn ngủ?

    -    Anh…anh… - Tôi gần như nổi máu điên lến với cái thái độ rất chi là khó chịu của anh chàng tự dưng mọc đâu ra này.

    -    Thôi được rồi, Hoàng Sơn, đây mới chỉ là bài tập đầu tiên thôi. - Cô chủ nhiệm xoa dịu không khí của cuộc đấu khẩu. Cả lớp có vẻ xôn xao, xì xào, tôi ngồi xuống và không gân cổ lên nữa. Quay mặt sang tôi thấy anh ta chẳng thèm nhìn xem thái độ của tôi như thế nào, anh ta rất chi là đắc ý.

    -    Ôi, hóa ra đó là Hoàng Sơn, đạo diễn trẻ vừa được vinh danh tại liên hoan phim đó.

    -    Ôi, sao anh ta lại có mặt ở đây nhỉ?

    -    Cá tính quá!

    Tôi nghe vài tiếng xì xào bàn tán của mọi người xung quanh. Hơi giật mình, tôi quay sang nhìn lại khuôn mặt và dáng dấp của anh ta. Đúng là đạo diễn Hoàng Sơn thật, tôi đã nhìn thấy mặt anh ta trên báo vào lần, nhưng trên báo có vẻ già dặn hơn ngoài đời. Tôi thấy anh ta mặt rất trẻ chứ không bụi bặm và nghệ sỹ như tấm hình tôi đã xem. Thì ra người học trò thành danh của cô chủ nhiệm vẫn ca tụng là anh ta đây, anh ta cũng xuất thân là dân ngoại đạo với điện ảnh. Càng bất ngờ hơn nữa khi anh ta học biên kịch sau đó mới đi làm đạo diễn. Đúng là kẻ lắm tài nhiều tật, nhưng cái thái độ trên báo khác hẳn thái độ ngang tàn ngạo nghễ như bây giờ. Ôi, anh ta đúng là kẻ kinh người!

    Vậy mà trước kia tôi đã trầm trồ thán phục và ca tụng anh ta, lấy anh ta như một tấm gương để học tập cơ đấy.

    Nụ hôn trong gió (P.3), Bạn trẻ - Cuộc sống, Nu hon trong gio, gia dinh, bao gia dinh, giadinh, hanh phuc gia dinh, doc bao gia dinh, phunu, phu nu, bao phu nu, doc bao phu nu, tinh yeu, tinh yeu gioi tinh, truyen tinh yeu, chuyen tinh yeu, truyen ngan tinh yeu, tam su, 9x, bao,vn

    Tôi không mạnh mẽ như tôi vẫn tưởng... (Ảnh minh họa)

    Anh chàng đạo diễn này vẫn tỏ ra đắc ý khi vừa làm tổn thương tôi, làm bẽ mặt tôi trước cô chủ nhiệm và các học viên khác. Những lời lẽ sắc bén, lạnh lùng của anh ta đánh trúng tôi, một kẻ non nớt và bỡ ngỡ chưa hề có một chút phòng vệ nào. Tôi bỗng thấy bàn tay mình run run lên, và cái cảm giác uất ức nghẹn cổ họng. Dù sao thì cũng là kịch bản đầu tiên của tôi khi tham gia khóa học, cô giáo còn chưa kịp nói gì thì anh ta đã hắt thẳng một xô nước vào mặt tôi rồi.

    Cô chủ nhiệm can thiệp để việc cãi vã giữa hai người không trở nên căng thẳng. Cô cũng đưa ra những nhận xét mà tôi cảm thấy hợp tình hợp lý hơn. Tôi được khen ngợi trong cách viết, lối dẫn, nhưng đề tài hơi cũ và tôi chưa làm mới được nó. Thêm vào đó tôi lại quá tập trung vào nội tâm nhân vật, và dường như tôi chưa làm chủ được những điểm thắt nút, xung đột. Nhưng điều đáng khen ở đây mà cô muốn dành cho tôi là tôi như đang viết bằng cả trái tim mình. Một lời nhận xét mang đầy tính thuyết phục và tôi cũng dễ tiếp thu những hạn chế của mình hơn. Sau khi chăm chú và ghi chép lại những điều cô nói, tôi nghiệm ra được rất nhiều điều, và cả nhìn thấy mình đã sai sót ở đâu.

    Cuối buổi học cô chủ nhiệm nói sẽ thông báo 3 kịch bản sẽ được chuyển qua cho đạo diễn Hoàng Sơn để dựng thành phim. Cô sẽ không thông báo ngay trên lớp mà đạo diễn sẽ tự liên lạc với biên kịch. Các học viên ai cũng hào hứng, hồi hộp xem mình có được chọn hay không. Tôi thì đã… bớt hào hứng đi phần nào sau khi bị tên đạo diễn kiêu ngạo kia chém cho tơi tả. Tôi xếp sách vở rồi ra về, cầm đống kịch bản mà mình đã nâng niu với bao đêm thức trắng để viết nhưng hiện giờ nó lại bị cho là cũ rích. Tôi hơi buồn và thất vọng về bản thân, hoá ra, từ trước tới giờ tôi đã quá tự tin vào chính mình. Có lẽ mọi người nói đúng, Minh cũng nói đúng, tôi nên tập trung vào những gì tôi đã được học ở trường hơn là những thứ tôi chỉ thích chứ không hề có căn bản.

    Tôi ra cầu Long Biên hóng gió, dạo trước còn có Vy đi cùng nhưng từ hồi tôi và Minh yêu nhau, chúng tôi không đi cùng nhau nữa. Chỉ có Bơm là chỗ duy nhất không thay đổi, còn mọi thứ tôi gạt Minh ra và thay thế vào đó là Vy. Tôi vẫn thường cùng anh đứng bên thành cầu vào những buổi chiều cuối tuần hóng mát, tôi thích được bước lên trên bậc sát thành cầu và dang tay đón gió. Minh vẫn thường kéo tay tôi lại vì sợ trong một phút phấn khích tôi sẽ rơi tõm xuống mặt sông hiền hoà nhưng đầy nguy hiểm kia. Tôi phì cười vì nghĩ anh lo xa quá, tôi muốn đứng lên như thế và nói với anh rằng, tôi có thể làm chủ được bản thân mình.

    Tôi đứng một mình đón ánh hoàng hôn về vội vã, những đôi uyên ương đi bên nhau hạnh phúc. Tôi nhẹ nhàng đi bộ từ đầu bên này cầu, cái cảm giác đơn độc này thật kỳ lạ, tôi không biết mình muốn gì, không biết mình nghĩ gì, chỉ thấy lòng mình chơi vơi. Tôi và Minh, mối quan hệ ấy đã chấm dứt, có phải do tôi quá vội vàng hay còn điều gì mà tôi không thể nào biết được hay không!

    Tôi đi bộ hết từ đầu cầu bên này rồi vòng ngược trở lại, tôi đứng quay ngược lại phía ánh đèn hướng từ thành phố. Bóng tối khẽ len lỏi và in hằn thành những dải mênh mông buồn vô tận. Tôi đang buồn, hẳn thế rồi! Cầm kịch bản trên tay, tôi thấy hoang mang cực độ, thứ tôi đang theo đuổi liệu có phải là con đường đúng đắn không? Hay tôi đang đi sai đường?

    Tôi bỗng nhớ vòng tay ấm áp của Minh. Tôi không mạnh mẽ như tôi vẫn tưởng. Thì ra cái cảm giác được anh bao bọc lại yên bình như thế! Ở bên Minh, anh luôn che chở cho tôi, anh luôn vạch sẵn mọi thứ và tôi chỉ việc làm theo. Tôi đã từng ngột ngạt với điều đó nhưng hoá ra, là người quyết định và tự làm theo ý mình chẳng hề đơn giản chút nào.

    Nhìn đồng hồ đã 9h tối, tôi về nhà, leo lên giường đánh một giấc ngủ say. Mặc kệ quần áo vứt vương vãi trên sàn nhà và có thể sáng hôm sau mẹ sẽ đánh cho tôi vài cái vì cái tội bừa bãi. Tôi cần yên tĩnh. Tôi cần ngủ, chỉ ngủ mà thôi. Tôi cần được tĩnh tâm và không muốn phải nghĩ đến bất cứ điều gì nữa.

    * **

    Sáng chủ nhật, tôi dậy sớm hơn thường lệ vì có lẽ tối qua đã ngủ quá nhiều. Buổi sáng ra ban công đón không khí sớm mùa Thu cho tôi cảm giác dễ chịu. Điện thoại từ tối qua có tin nhắn, tôi mở ra, đó là một tin nhắn từ Vy:

    Tớ đi qua và nhìn thấy cậu đứng chơi vơi một mình ở đó, tự dưng thấy có lỗi với cậu rất nhiều…”

    Tôi nhún vai khó hiểu, điều gì Vy làm có lỗi với tôi cơ chứ? Hay là việc cô ấy không ở bên tôi lúc ấy, hay lâu rồi chúng tôi không cùng nhau ngắm hoàng hôn?

    “Tớ không sao, tối qua bỗng cần một chút cảm xúc nên mới đứng một mình ở đó. Lần sau đi, nhất định sẽ có cậu”.

    Tôi nhắn lại như vậy cho Vy yên tâm, có lẽ có một đứa bạn dở dở ương ương ở bên cạnh và luôn gây phiền phức là điều quá khó khăn với cô ấy. Tôi không muốn mình phải làm gánh nặng của ai cả.

    Tôi cũng chỉ ở nhà được qua bữa trưa ăn cùng gia đình rồi lại tót ra đường. Mẹ luôn than phiền rằng con gái nên học bếp núc và nên gần gũi bố mẹ để có thể học cách sắp xếp mọi thứ. Nhưng với tôi, cứ sểnh chân một cái là tôi lại lướt lơ ra ngoài, hết công to việc lớn ở trường ở lớp, các đoàn thể ban ngành các nhóm hội rồi lại đến những việc bé cỏn con của riêng mình. Tôi không thích hợp với việc chỉ ngồi một chỗ, vì trước đó, tôi đã thử làm theo lời mẹ nhưng tôi thấy đấy là điều nhạt nhẽo vô cùng...

    Giữa cái nắng chang chang, tôi phi xe đến The HL Tower, cũng chỉ vì một cuộc điện thoại mà tôi không ngờ tới, đúng ra là tôi không hề nghĩ tới. Trợ lý của một đạo diễn nào đó, của một hãng phim nào đó mà tôi nghe câu được câu chăng hẹn tôi 1h30 phải có mặt để có vài công việc muốn trao đổi. Chẳng lẽ kịch bản của tôi lại được chọn ư? Đúng là… tôi không dám mơ nữa.

    (Còn nữa)


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Chuộng @ 20:21 29/05/2013
    Số lượt xem: 657
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Niềm tin - Hy vọng cám ơn các bạn ghé thăm!

    VỀ ĐẦU TRANG

    Click vào đôi chim để về đầu trang