Chào các bạn ghé thăm!

Thank you for visiting my blog

QUÊ HƯƠNG

HOA LAN

BINH MINH TRÊN BIỂN

Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Hỗ trợ trực tuyến

  • (chuong 2311)

Từ điển Online

Tra từ điển

Tra theo từ điển:



Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Ngày hôm nay tôi sẽ...

    Ngày hôm nay, tôi sẽ tin rằng mình là người đặc biệt, một người quan trọng. Tôi sẽ yêu quý bản thân tôi với chính những gì tôi có và không so sánh mình với những người khác.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ tự lắng lòng mình và cố gắng trầm tĩnh hơn. Tôi sẽ học cách kiểm soát những cảm xúc và suy nghĩ của mình.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ học cách tha thứ những gì người khác đã gây ra cho tôi, bởi tôi luôn nhìn vào hướng tốt và tin vào sự công bằng của cuộc sống.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ cẩn trọng hơn với từng lời nói của mình. Tôi sẽ lựa chọn ngôn từ và diễn đạt chúng một cách có suy nghĩ và chân thành nhất.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ tìm cách sẻ chia với những người bạn quanh tôi khi cần thiết, bởi tôi biết điều quý nhất đối với con người là sự quan tâm lẫn nhau.
    Ngày hôm nay, trong cách ứng xử, tôi sẽ đặt mình vào vị trí của người đối diện để lắng nghe những cảm xúc của họ, để hiểu rằng những điều làm tôi tổn thương cũng có thể làm tổn thương đến họ.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ an ủi và động viên những ai đang nản lòng. Một cái siết tay, một nụ cười, một lời nói của tôi có thể tiếp thêm sức mạnh để họ vững tin bước tiếp.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ dành một chút thời gian để quan tâm đến bản thân mình. Tôi sẽ làm tâm hồn và trí óc mình phong phú, mạnh mẽ hơn bằng cách học một cái gì đó có ích, đọc một cuốn sách hay, vận động cơ thể và ăn mặc ưa nhìn hơn.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ có một danh sách những việc cần làm. Tôi sẽ nỗ lực nhất để thực hiện chúng và tránh đưa ra những quyết định vội vã hay thiếu kiên quyết.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ bỏ lại phía sau mọi lo âu, cay đắng và thất bại, khởi đầu một ngày mới với một trái tim yêu thương và hồn nhiên nhất. Tôi sẽ sống với những khát khao, mơ ước mà mình luôn ấp ủ.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ thách thức mọi trở ngại trên con đường mà tôi lựa chọn và đặt niềm tin. Tôi hiểu rằng, khó khăn là một phần của cuộc sống và chúng tồn tại là để tôi chinh phục và vượt qua.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ sống hạnh phúc. Tôi sẽ trải rộng lòng để cảm nhận cái đẹp trong cuộc sống, để yêu thương và tin tưởng những người tôi yêu quý, và những người thương yêu tôi. Tôi sẽ làm những việc khiến tôi cảm thấy hạnh phúc: xem một bộ phim hài, làm một việc tử tế, giúp đỡ một ai đó, gửi một chiếc thiệp điện tử, nghe một bản nhạc yêu thích...
    Và hôm nay, ngay bây giờ, tôi cảm nhận được hạnh phúc và sức sống mới để bắt đầu một ngày mới thật có ích - bất kể ngày hôm qua như thế nào. Bạn cũng vậy nhé! Hãy nhớ rằng: Gieo suy nghĩ, bạn sẽ gặt hành vi. Gieo hành vi, gặt tính cách. Và gieo tính cách, bạn gặt số phận. Hãy gieo cho mình những suy nghĩ tích cực mỗi ngày để bạn có một tinh thần trong lành, mạnh mẽ. Hãy đọc trang này mỗi ngày như câu thần chú cho sức mạnh nội tại của bạn. Và bạn sẽ ngạc nhiên vì những kết quả bạn nhận được. Chúc bạn có một ngày hữu ích và tràn đầy những niềm vui, sự yêu thương

    Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf Dem_qua_nho_ban1.swf Nice.swf 954838_466814253405440_562908674_n.jpg IMG_0979.jpg Thien_nguyen_viole.swf Ngoui_o_dung_ve.swf Loan_o_hai_dau_noi_nho.swf Mauchuvietbangchuhoadung.png Bong_cuc_trang.flv BONG_HONG_TANG_CO__1D.swf Chuc_mung_832013.swf 333.swf Loonapix_13615521911932477431.jpg Phai_chang_toi_yeu_em.swf Festisite_us_dollar_100_2.png HINH_4.bmp HINH_2.bmp HINH_3.bmp

    Ý đẹp - Lời hay

    DỰ BÁO THỜI TIẾT

    Code Dự Báo Thời Tiết: Hà Nội Du bao thoi tiet - Thu do Ha Noi Huế Du bao thoi tiet - Co do Hue Thành Phố Hồ Chí Minh Du bao thoi tiet - Thanh pho Ho Chi Minh Đà Nẵng Du bao thoi tiet - Thanh pho Da Nang

    TRUYỆN CƯỜI

    BÁO MỚI

    (Xem báo)

    LỊC XEM BÓNG ĐÁ

    CẢNH CÁ

    HOA CÚC

    XEM NGÀY TỐT-XẤU

    NGHE ĐỌC TRUYỆN

    Dốc đứng - T1-Nguyễn Ngọc Ngạn
    c tm bi Baamboo.com

    HOA HỒNG

    THIẾU NỮ THÔN QUÊ

    M

    Gốc > TRUYỆN HAY >

    Mình lại yêu ?

        

     

    Hãy buông tay cho tình yêu ở lại

     

    Mỉm cười là bắt đầu lại từ đầu.

     

    Tình yêu - cũng thật lạ, luôn có cách của riêng mình để đến với một ai đó, bằng cách này hay cách khác. Nó len lỏi và làm ấm hơn lên những trái tim lạnh. Thế rồi muôn đời người ta vẫn cứ hỏi nhau: “Tình yêu là gì?”

     

     

     
    Ảnh minh họa: marielliott

     

     

    Nó lang thang, thế nào lại tới biển, biển chiều êm và yên ả. Nó tự hỏi dưới vỏ bọc hiền hòa kia phải chăng biển cũng cồn cào trở mình và day dứt như nó.

     

    Cũng lâu rồi nó không để lòng mình lắng xuống theo những giấc mơ, nó bỏ quên cách lãng quên quá khứ, lâu lắm nó không chạnh lòng khi nhìn những mái phố rong rêu đang dần vơi đi.

     

    - Đố Cát Tường hạnh phúc có hình gì?

     

    - Không biết đâu

     

    - Có hình này này, Tường đưa tay ra. Lấy ngón trỏ và ngón cái thôi, với hai ngón của Nam nữa, thế, thế. Xếp vào được một hình chữ nhật rồi này.

     

    - Đấy, Tường nhìn vào đây đi!

     

    - Woa, mặt trời, mặt trời trên biển - đẹp quá!

     

    - Tường nhìn nữa đi, phía này này.

     

    Trời trong và xanh quá! Rộng lớn nữa, sao cái gì cũng dễ chịu, bình yên và ấm áp lạ. Bởi đó là hình của hạnh phúc mà.

     

    Leng keng …tiếng cười

     

     

     
    Ảnh minh họa: Vethonwen

     

     

    Baby tell me how can I tell you, that I love you more than life ,show me how can I show you . That I’m blinded by your light …

     

    Giật mình, tiếng chuông điện thoại đưa nó về thực tại. Nó quay lại, mọi thứ biến mất, dĩ nhiên nó đi lạc hoặc đại loại thế. Gió bình yên chẳng làm nên phẳng lặng …

     

    Nó sợ, sợ những buổi chiều ngồi một mình, vòng tay siết chặt hai đầu gối run lên để gom những mảnh vỡ trong nó lại, không khéo gió thổi đi mất. Nam có nhặt được những mảnh vỡ trong nó không? Nam chỉ đứng đó, ngay trước mặt, nhìn nó bất lực trước những cơn gió hung hãn. Và rồi gió yên, nó ngẩng đầu lên và thấy nụ cười đó. Chỉ còn lại nụ cười thôi!

     

    Gió làm Nam vỡ…

     

    Bốn năm kể từ ngày xa Nam – xa mãi mãi, nhưng mỗi lần nhớ vế Nam, nó khắc khoải và da diết như chính ngày biết tin Nam đi vậy. Đột ngột và dữ dội! Nó chưa chuẩn bị tinh thần, lấy gì để đương đầu và bảo vệ mình?

     

    Nó vừa mất một cái gì đó, đẹp đẽ lắm! Quý trọng và thương yêu lắm! Sao ông trời lại lấy Nam của nó đi ?

     

    Không thấy mình khóc, chỉ trống rỗng và vô hồn thôi, nó biết mình sẽ chẳng còn thấy bình yên.

     

    “Chia tay nhé mùa xuân không hẹn trước

     

    Cuối con đường mùa hạ đứng trầm tư

     

    Và lòng em sẽ chẳng bình yên nữa …”

     

    Mỉm cười, chẳng lẽ họ đúng, những bốn năm kia mà. Sao vẫn khắc khoải khi nhớ về Nam?

     

    “Mối tình đầu qua đi

     

    Không bao giờ trở lại

     

    Nhưng mà nỗi khao khát

     

    Như gió mùa thổi mãi”

     

    Thổi đến khi nào, đến bao giờ? Xem chừng, nó cũng không biết nữa. Nó ương ngạnh và cố chấp lắm. Có một miền hoang dã mang theo.

     

     

     
    Ảnh minh họa: J0an4

     

    - Có ai nói với cô là trông cô rất buồn không?

     

    Quay lại nơi phát ra tiếng nói ấy - một gã trai cao lớn với ánh nhìn mạnh mẽ nhưng hoang hoải.

     

    - Tôi muốn một mình . - Nó đáp

     

    - Buồn duyên dáng! - Gã khoanh tay cười khiêu khích, nó nghĩ thế.

     

    - Có ai nói với anh rằng anh rất vô duyên không?

     

    - Vô duyên vụng về.

     

    - Buồn nhưng đanh đá - Gã cười lớn.

     

    - Vô duyên nhưng lẻo mép.

     

    Lần này cả hai cùng cười, cười vang, trong veo. Hình như lâu rồi nó không cười tươi như thế, thoải mái như thế…

     

    Nó yêu biển, gã thích trời.

     

    Nó thích ra đi, gã muốn trở về.

     

    Nó ương ngạnh cố chấp, gã trầm tư mạnh mẽ.

     

    Thế là có hai kẻ lang thang trên biển, những câu chuyện không đầu không cuối, ngày này qua ngày khác.

     

    - À, hôm qua em mơ thấy Bill Gates bắt tay hỏi vay tiền đấy. Tin không?

     

    - Tin chứ, anh tin bởi Bill Gates có nhờ anh chuyển hộ rồi.

     

    - Xì xì …ai lại làm thế!

     
    Ảnh minh họa: bylittlemewhatev

     

     

    Có tiếng cười đâu đó vang lên, giòn tan, lay động cả góc trời. Có lẽ nó cũng không biết đâu, giờ nó cười nhiều, môi xinh, mắt nói. Tất cả đều rạng rỡ lắm, dường như mây đã nhường chỗ cho nắng ấm lên rồi.

     

    - Em định thế này mãi sao? - Anh bất chợt hỏi và nhìn sâu vào mắt nó.

     

    - Thế này là thế nào?

     

    - Trả lời đi, biết anh muốn nói đến chuyện gì mà.

     

    Nhìn lên vấp phải ánh nhìn của anh sắc quá, biết không thể trốn tránh được, nó cúi đầu nói khẽ.

     

    - Như vậy, không tốt sao?

     

    - Tốt? Tốt cho ai, cho Nam, cho em hay cho mọi người?

     

    - …cho …cho tất cả - Nó lúng túng

     

    - Chưa bao giờ tốt cả, em thực tế một chút đi, đừng cố gắng níu giữ những điều đã qua. Em phải sống và vì thế hãy tiến lên phía trước, hướng về phía mặt trời ấy.

     

    - Anh …anh không hiểu, thật dễ dàng cho sự khởi đầu nhưng quá khó để kết thúc. - Nó lắc đầu buồn bã…

     
    Ảnh minh họa: silverxrain

     

     

    - Đó là em chưa thử, điều đó chỉ chứng tỏ một điều em hèn nhát và ích kỷ.

     

    - Anh thì biết gì?

     

    Nó đứng dậy, mặt nghênh lên như sẵn sàng chống đối với tất cả.

     

    - Đủ nhiều để thấy phải ngăn em lại.

     

    - Còn em chẳng thấy sao cả ,em vẫn sống và yên ổn.

     

    - Nhưng còn có thể yên ổn hơn.

     

    - Em không lo thì anh lo làm gì, dù sao nó cũng chẳng liên quan gì đến anh.

     

    - Thế mà có đấy!

     

    - Có? - Nó cười nhếch mép và kiêu ngạo.

     

    - Bởi vì anh thích em. - Gã nói chậm rãi nhưng rõ ràng rứt khoát ánh mắt cương quyết và sắc nhọn

     

    - Em thôi ngay cái vẻ mặt ấy đi, buông tay đi, đừng lênh đênh nữa, cập bến thôi .

     

    - Em về đây.

     

    Nó hoang mang thực sự người nóng ran và run nữa, vội quay bước đi nhưng anh nhanh hơn giữ chặt lấy tay nó.

     

    - Em cần một người chứng kiến khi em buồn, một người để đi cùng em đến bất cứ đâu. Chỉ cần em đưa tay ra thôi, anh sẽ tìm cách đến bên em. Em định bỏ qua những gì mình yêu mến chỉ vì nó không toàn màu hồng sao? Anh biết, người ta nói rời xa người mình yêu thật khó khăn và em phát hiện ra điều đó là …sự thật. Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi.

     

    Run run, tránh không nhìn vào mắt anh, nó nói vội

     

    - Với em sóng chưa bao giờ thôi vỗ cả - âm ỉ nhưng dai dẳng

     

    Rồi như chạy trốn điều gì đó, nó bỏ chạy, thật nhanh…

     

    Thế là đủ cho một buổi chiều.

     

    Nó ương ngạnh và cố chấp lắm.

     

    Biển chiều sóng thật buồn và thật lạnh, lê bước đi dọc theo triền cát đôi mắt nhìn xa xăm, thỉnh thoảng nhìn thật sâu vào những dấu chân trên cát. Nắng nhạt dần trên đầu từng cơn sóng, bờ cát dài như đang đợi bước người đi. Mỏm đá cũ vẫn đó, nỗi buồn mênh mông.

     

    Chiều, đong đưa một tiếng thở dài …

     

    Có một miền hoang dã nó thường nghe.

     

    Không ra biển nữa, hết giờ làm nó về nhà loanh quanh đi ra đi vào, thấy thiêu thiếu một điều gì đó. Tại sao có ánh mắt như thế chứ? Vì sao anh xuất hiện và làm xáo trộn cuộc sống của nó. Nó ghét nhưng xui xẻo thay nó bắt đầu quen và mong chờ điều đó.

     

    Phải chăng nó cũng như biển hàng ngày mong ngóng tiếng sóng như hoàng hôn chờ ngày tắt nắng, như bầu trời mỏi mắt trông cánh chim trở về. Và dưới lớp sóng mãi xô cồn đá, biển nặng thầm một nỗi nhớ.

     

    1 ngày, 2 ngày …đến ngày thứ 7 nó quả quyết: Ta nhớ biển !

     

    Mặt trời đỏ ối xuống dần khuất sau dãy núi, buổi chiều dần buông màu tím lòng buồn và trống trải, muốn cười không được, tĩnh lặng kỳ lạ. Một cảm giác khó tả xâm chiếm cả tâm hồn. Biển vẹn nguyên với những con sóng xô bờ từ ngàn đời nhưng chiều nay sóng như vỗ mạnh hơn.

     

    Có một miền hoang dã nắng mưa.

     

     

     
    Ảnh minh họa: zzz321

     

    Không thấy ai, thất vọng lang thang kiếm tìm. Một nỗi buồn dâng lên khe khẽ, nó như lạc giữa không gian quen thuộc.

     

    Chẳng ham cút bắt cũng không muốn trốn tìm nhưng người ta luôn tham gia một cách đầy đủ và trọn vẹn vào những trò như thế này, nó nhớ từng đọc ở đâu đó:

     

    “Sống trên đời chỉ có thân phận và tình yêu, thân phận thì hữu hạn, tình yêu thì vô cùng. Chúng ta nuôi dưỡng tình yêu để tình yêu có thể cứu chuộc thân phận trên cây thập giá đời. Vậy mà con người vẫn loay hoay, trăn trở trong tình cảm yêu thương, rồi lại đau khổ vì nó…”

     

    Nó đồng ý, công nhận đang loay hoay thật . Không lẽ …

     

    Sững lại ,có ai đó ôm đàn ngồi hát .

     

    “Xin lo âu không về qua đây, xin yêu thương dâng thành mê say, xin cho ta nhìn ngắm lung linh từ đáy đôi mắt rất trong …”

     

    - Đứng lại! Em định cứ thế mà đi sao?

     

    Nó quay lại, anh phát hiện ra nó tự lúc nào.

     

    - Em không có tiền lẻ.

     

    - Tiền chẵn anh cũng lấy.

     

    Nó phì cười vì cách đối đáp của anh và nó, bằng cách nào đấy anh luôn làm nó cười - quái lạ! Bốn mắt nhìn nhau, nó lúng túng không gian thật yên tĩnh.

     

    - Mai anh đi công tác khảo sát thực tế.- Phá vỡ sự im lặng anh nói.

     

    - Bao lâu? - Nó nghe giọng mình lạc đi.

     

    - Cũng chưa biết, còn tùy vào công việc.

     

    Lại một khoảng dài im lặng, chợt hoàng hôn về tự bao giờ. Giật mình thảng thốt, nó mất anh rồi sao? Nó…nó có mà, nó ngờ ngợ tin chắc thế, chỉ là sợ thôi, nó không đủ can đảm, nó sợ một lần nữa, nó sẽ không đứng nổi, nếu có điều gì tương tự xảy ra. Thế là nó dặn lòng phải ngăn chặn, phải cố gắng.

     

    - Đâu phải cái gì cũng mong manh – Anh đặt hai tay lên vai nó, nhìn thật sâu vào đôi mắt to tròn.

     

    Anh đi …

     

     

     
    Ảnh minh họa: mellowyellowlemo

     

    Dạo này hàng cây bên đường nơi nó hay qua có những đốm chấm vàng trên từng tầng lá. Trời vào hoàng hôn, cái nhập nhoạng của màu vàng chanh, màu đỏ, màu cỏ úa hòa vào nhau rọi lên từng ô cửa tạo nên những mảng màu đầy lung linh huyền ảo.

     

    Nó lại ra biển, sóng bạc đầu vừa chạy vừa reo, đời cứ nắng mưa cứ ồn ào vội vã, điều gì đó rõ dần trong nó. Nó, lúc này nỗi đau đã dịu lại ,nhưng nỗi nhớ lại đầy hơn, bằng cách của mình anh đã ở lại bên nó. Nó nhớ anh. Một khi tìm thấy bình yên trái tim sẽ hướng về phía ấy.

     

    Nó khẽ cười, dường như một chút nắng sót lại đang lấp lánh sau những đợt song.

     

    Nó hỏi rất thành thật: Mình… lại yêu đấy ư? Đúng là đang nhớ thật! Cảm giác lạ lẫm và mới mẻ lắm, nhưng rất thật. Nó muốn thử - lần đầu tiên kể từ ngày Nam đi nó thấy lòng nhẹ bẫng và thanh thản. Nhớ đến Nam, cái khát cháy đã thôi thiêu đốt. Trong mắt nó bây giờ là cả một khoảng trời rộng lớn và yên bình, hít một hơi thật sâu nó nói khẽ: “Mình biết phải làm gì rồi đã đến lúc nên làm những điều cần làm …”

     

    Hãy nghĩ rằng trên gai luôn có hoa hồng, chứ không phải hoa hồng có gai đâu

     

    Tiếng nói anh văng vẳng trong tâm hồn, anh đúng rồi, ít nhất lần này và với nó, nó nhận ra hạnh phúc là sự bình yên trong tâm hồn.

     

    Mỉm cười hi vọng, nó biết chắc chắn và con tim sẽ vui trở lại.

     

    Có một miền hoang dã để nó yêu!

     

    Bỗng một ngày đẹp trời,

     

    Lấp lánh mắt cười.



    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Chuộng @ 14:50 22/04/2012
    Số lượt xem: 577
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Nhac tru tinh rat hay, bai co noi dung that phong phu em nhi!

    Avatar

    ĐÓN CHÀO NGÀY 1-5 , CHÚC  CÔ GIÁO TRÀN ĐẦY NIỀM VUI !

     
    Gửi ý kiến

    Niềm tin - Hy vọng cám ơn các bạn ghé thăm!

    VỀ ĐẦU TRANG

    Click vào đôi chim để về đầu trang